Mỹ dọa D-Day kinh tế với Iran: Bessent nói gì khác biệt?
English ภาษาไทย Español Português 한국어 简体中文 繁體中文 日本語 Bahasa Indonesia Монгол ئۇيغۇر تىلى العربية Русский हिन्दी

Mỹ dọa D-Day kinh tế với Iran: Bessent nói gì khác biệt?

Tác giả: Benny Lam

Đã được xét duyệt bởi: Nhóm Nghiên cứu & Đánh giá EBC

Đăng vào: 2026-08-24   
Cập nhật vào: 2026-08-24

Iran vốn đã là một trong những nền kinh tế chịu nhiều lệnh trừng phạt nhất thế giới, thế nhưng Scott Bessent cho rằng Washington đang chuẩn bị "cuộc tấn công tài chính lớn nhất từ trước đến nay nhằm vào một đối thủ".


Ngày "D-day kinh tế" vào thứ Hai dự kiến sẽ đẩy áp lực của Mỹ vượt ra ngoài phạm vi Tehran và nhắm vào các ngân hàng nước ngoài, các nhà máy lọc dầu và các mạng lưới thương mại duy trì hoạt động thương mại của Iran. Washington giờ đây phải đóng cửa các tuyến đường tài chính và thương mại đã cho phép Iran vượt qua các lệnh trừng phạt trước đó.

Economic D-Day

Những điểm chính cần ghi nhớ


  • Buổi họp báo lúc 2 giờ chiều (giờ EDT) của Bessent sẽ cho thấy liệu "Ngày D kinh tế" có phải là một chiến lược trừng phạt mới hay chỉ là một phiên bản cứng rắn hơn của chính sách gây áp lực tối đa hiện có.

  • Trung Quốc mua khoảng 90% lượng dầu xuất khẩu của Iran, điều này khiến các nhà máy lọc dầu và ngân hàng Trung Quốc trở thành trở ngại lớn nhất đối với việc Washington cắt giảm doanh thu dầu mỏ còn lại của Tehran.

  • Lượng dầu thô xuất khẩu của Iran đã giảm hơn 80% so với mức tháng 7 tính đến ngày 17 tháng 8, khiến cho việc siết chặt nguồn cung dầu mỏ truyền thống trở nên khó khăn hơn.

  • Lượng dầu khai thác từ eo biển Hormuz hiện thấp hơn khoảng 77% so với mức của quý 4 năm 2025, khiến nguồn cung dầu từ vùng Vịnh dễ bị tổn thương hơn trước một đợt trả đũa khác từ Iran.

  • Tín hiệu quyết định sẽ là liệu các tuyến đường thanh toán, vận chuyển và dầu mỏ còn lại của Iran có ngừng hoạt động hay không, chứ không phải là số lượng các thực thể bị Bộ Tài chính Mỹ trừng phạt.


"Ngày D kinh tế" là gì và Washington đã thực sự xác nhận điều gì?


"Ngày D kinh tế" là tên gọi mà Bessent đặt cho chiến dịch trừng phạt nhắm vào các đối tác thương mại nước ngoài của Iran chứ không chỉ riêng Tehran. Washington đã xác nhận mục tiêu, nhưng chưa công bố các hình phạt cụ thể, các thực thể, các trường hợp ngoại lệ hoặc ngày thực thi mà Bessent dự kiến sẽ công bố vào lúc 2 giờ chiều EDT ngày 24 tháng 8.


Iran đưa ra thông báo đó trong bối cảnh GDP thực tế dự kiến sẽ giảm 5,4% vào năm 2026 và lạm phát ở mức 68,9%, khiến Tehran có ít dư địa hơn để chịu đựng thêm một cú sốc nữa đối với thương mại và thu nhập ngoại tệ.


Washington muốn "Ngày D kinh tế" đạt được điều gì?


Washington đang cố gắng biến sự cô lập kinh tế thành những nhượng bộ chính trị. Các yêu cầu trước mắt của họ bao gồm chấm dứt chương trình hạt nhân của Iran và mở cửa hoàn toàn eo biển Hormuz, nơi mà nhiều tháng gián đoạn đã hạn chế nghiêm trọng hoạt động vận chuyển năng lượng ở vùng Vịnh.


Áp lực quân sự đã làm suy yếu khả năng quân sự thông thường của Iran mà không mang lại một giải pháp chính trị nào. Chiến dịch kinh tế chuyển gánh nặng sang nguồn thu và các mối quan hệ bên ngoài cho phép Tehran tiếp tục kháng cự. Bessent đã đặt ra mục tiêu rộng hơn, tìm kiếm sự cô lập kinh tế đủ nghiêm trọng để buộc giới lãnh đạo Iran phải đầu hàng.


Do đó, mục tiêu không chỉ dừng lại ở việc giảm xuất khẩu dầu mỏ của Iran. Washington muốn thay đổi cách tính toán bên trong Tehran cũng như giữa các chính phủ và công ty vẫn còn thấy giá trị kinh tế trong việc giao dịch với nước này.


Mỹ có thể gây áp lực lên Iran thông qua các đối tác thương mại của mình như thế nào?


Các biện pháp trừng phạt thứ cấp cho phép Washington trừng phạt các công ty nước ngoài vì một số giao dịch nhất định với Iran, ngay cả khi các công ty đó không phải là công ty Mỹ. Đối với các ngân hàng toàn cầu, sự lựa chọn có thể là kinh doanh với Iran hoặc tiếp tục tiếp cận hệ thống tài chính của Mỹ.


Các biện pháp thực thi pháp luật trước đây đã đẩy các thương nhân, tàu thuyền và các trung gian ra khỏi một phần mạng lưới thương mại của Iran, chỉ để những người điều hành mới thế chỗ họ. Một chiến dịch cứng rắn hơn cần phải làm cho việc tìm kiếm những người thay thế này ngày càng khó khăn và tốn kém hơn.

Mục tiêu đòn bẩy của Mỹ Hạn chế
Người mua dầu Áp dụng hình phạt đối với các nhà máy lọc dầu mua dầu thô của Iran. Một số người có rất ít kinh nghiệm tiếp xúc với nước Mỹ.
Ngân hàng Đe dọa khả năng tiếp cận nguồn tài chính của Mỹ Ngoài ra còn có các phương thức thanh toán khác.
Vận chuyển Trừng phạt tàu thuyền và nhà điều hành Các tàu thay thế có thể xuất hiện.
Cảng và các công ty bảo hiểm Từ chối cung cấp dịch vụ cho hoạt động thương mại của Iran. Việc thực thi luật lệ khác nhau tùy theo từng quốc gia.

Các ngân hàng có thể nắm giữ đòn bẩy mạnh nhất vì việc tiếp cận nguồn tài chính của Mỹ khó có thể thay thế bằng một tàu chở dầu, công ty môi giới hoặc công ty bình phong khác.


UAE đã cho thấy áp lực lên các đối tác thương mại của Iran có thể tác động nhanh chóng như thế nào. Abu Dhabi đã ngừng giao dịch thương mại, trao đổi thương mại và các giao dịch tài chính với Iran vào tháng 8. Mối quan hệ này rất quan trọng: UAE cung cấp khoảng 30% hàng nhập khẩu của Iran, trị giá khoảng 21 tỷ đô la vào năm 2024, và Dubai từ lâu đã đóng vai trò là cửa ngõ tái xuất khẩu và tài chính quan trọng cho thương mại của Iran.


Việc UAE rút lui không chỉ đơn thuần là loại bỏ một kênh thương mại song phương khác. Nó cho thấy Iran có thể mất quyền tiếp cận một cửa ngõ thương mại đã được thiết lập khi chi phí chính trị và tài chính để duy trì mối quan hệ đó tăng lên. Việc lặp lại kết quả đó với Trung Quốc sẽ khó khăn hơn nhiều.


Trung Quốc là thử thách khó khăn nhất đối với sức mạnh tài chính của Mỹ


Trung Quốc mua khoảng 90% lượng dầu xuất khẩu của Iran, tập trung nguồn cung dầu mỏ chính của Tehran vào một thị trường duy nhất. Để hiểu rõ hơn về mạng lưới này, việc phân tích bức tranh trữ lượng dầu mỏ của Iran cùng tác động từ các lệnh trừng phạt cho thấy vấn đề đối với Washington là nhiều nhà máy lọc dầu độc lập mua những thùng dầu đó chịu ít thiệt hại từ phía Mỹ hơn nhiều so với các ngân hàng có mối liên hệ toàn cầu hay các tập đoàn năng lượng lớn.


Phần lớn hoạt động thương mại diễn ra thông qua các nhà máy lọc dầu độc lập của Trung Quốc, thường được gọi là "nhà máy nhỏ", với sự tiếp xúc hạn chế với thị trường Mỹ. Các lệnh trừng phạt có thể buộc một ngân hàng toàn cầu phải rút lui có thể có tác động ít hơn nhiều đối với một nhà máy lọc dầu có hoạt động kinh doanh tập trung bên trong Trung Quốc.


Các lệnh trừng phạt của Mỹ đã khiến xuất khẩu dầu thô và condensate của Iran giảm từ hơn 2,5 triệu thùng/ngày năm 2017 xuống dưới 400.000 thùng/ngày trung bình vào năm 2020. Iran cuối cùng đã khôi phục phần lớn hoạt động thương mại đó dựa trên nhu cầu của Trung Quốc, cho thấy Washington có thể làm giảm mạnh khối lượng xuất khẩu mà không cần loại bỏ vĩnh viễn người mua.


Lượng dầu thô Iran nhập khẩu vào Trung Quốc đã giảm xuống còn khoảng 534.000 thùng/ngày trong tháng 8, so với mức trung bình khoảng 1,4 triệu thùng/ngày trong năm 2025. "Ngày tận thế kinh tế" chỉ trở thành một bước ngoặt lớn hơn nếu người mua Trung Quốc bắt đầu quyết định rằng dầu thô Iran không còn đáng để mạo hiểm về mặt tài chính nữa.


Động thái đáp trả mạnh mẽ nhất của Iran là dầu mỏ vùng Vịnh


Mối đe dọa của Tehran không chỉ dừng lại ở việc giữ lại lượng dầu thô còn lại của mình mà còn bao gồm việc làm gián đoạn hoạt động xuất khẩu dầu mỏ rộng khắp vùng Vịnh qua eo biển Hormuz. Các quan chức Iran đã cảnh báo rằng cuộc chiến kinh tế tiếp diễn có thể làm ngừng xuất khẩu dầu mỏ từ khắp vùng Vịnh Ba Tư.


Trong quý 2 năm 2026, eo biển Hormuz vận chuyển 4,9 triệu thùng dầu thô và chất lỏng dầu mỏ mỗi ngày, giảm so với 21,6 triệu thùng mỗi ngày trong quý 4 năm 2025. Trước những rủi ro địa chính trị tại điểm nghẽn hàng hải này, giới giao dịch không chỉ theo dõi các kịch bản đứt gãy mà còn quan tâm đến chỉ số Hormuz Hope và phản ứng thị trường năng lượng, khi lưu lượng vận chuyển dầu ở vùng Vịnh hiện đã thấp hơn nhiều so với trước đây và dễ tổn thương nếu căng thẳng leo thang.


Việc lưu lượng vận tải qua eo biển Hormuz giảm thêm nữa sẽ đẩy giá dầu thô, cước phí tàu chở dầu và chi phí bảo hiểm lên cao. Xét theo các yếu tố ảnh hưởng đến giá dầu thế giới, Washington có thể tăng cường sự cô lập tài chính đối với Iran, nhưng Tehran có thể khiến áp lực đó trở nên tốn kém hơn đối với phần còn lại của vùng Vịnh và thị trường năng lượng rộng lớn hơn.


Làm sao chúng ta biết được "Ngày D kinh tế" có hiệu quả hay không?


Bằng chứng đầu tiên sẽ đến từ hành vi, chứ không phải từ quy mô thông báo của Bộ Tài chính. Lượng dầu nhập khẩu của các nhà máy lọc dầu Trung Quốc sẽ giảm, các ngân hàng nước ngoài sẽ rút khỏi các khoản thanh toán liên quan đến Iran, và việc tìm kiếm nguồn cung cấp dầu thay thế sẽ trở nên khó khăn hơn.


Iran đã nhiều lần tìm ra các thương nhân, tàu thuyền và tuyến đường thương mại mới sau các vòng trấn áp trước đó. Do đó, chỉ riêng việc gián đoạn không chứng minh được rằng Washington đã phá vỡ mạng lưới hỗ trợ thương mại của Iran.


Nếu dầu của Iran tiếp tục đến tay người mua, các kênh thanh toán vẫn mở và các tàu thay thế xuất hiện nhanh chóng, Washington sẽ khiến việc né tránh lệnh trừng phạt trở nên tốn kém hơn mà không ngăn chặn được nó.


"Ngày D kinh tế" chỉ thực sự xứng đáng với tên gọi đó nếu Iran mất những tuyến đường vận chuyển này nhanh hơn tốc độ xây dựng lại chúng.


Câu hỏi thường gặp về "Ngày D kinh tế" của Mỹ đối với Iran


Liệu "Ngày D kinh tế" có nghĩa là Mỹ đang chuẩn bị hành động quân sự chống lại Iran?

Không. Ông Bessent đang sử dụng cụm từ “Ngày D kinh tế” để mô tả một cuộc tấn công kinh tế và tài chính, chứ không phải một chiến dịch quân sự mới. Cụm từ này đề cập đến các biện pháp trừng phạt và áp lực lên các mối quan hệ thương mại quốc tế của Iran.


Liệu Mỹ có thể áp thuế đối với các quốc gia tiếp tục giao dịch với Iran hay không?

Không phải thông qua thẩm quyền IEEPA đã được sử dụng trước đó vào năm 2026. Tòa án Tối cao đã phán quyết vào ngày 20 tháng 2 rằng IEEPA không cho phép áp thuế quan của tổng thống, và Nhà Trắng sau đó đã chấm dứt các loại thuế liên quan đến Iran được áp đặt theo thẩm quyền đó. Bất kỳ loại thuế quan mới nào cũng sẽ cần một cơ sở pháp lý khác.


Những quốc gia nào có thể chịu ảnh hưởng nhiều nhất từ các lệnh trừng phạt mới của Mỹ đối với Iran?

Trung Quốc có mức độ phụ thuộc lớn nhất vào dầu mỏ, trong khi UAE, Iraq và Thổ Nhĩ Kỳ duy trì các mối liên hệ thương mại, năng lượng hoặc tài chính quan trọng với Iran. Rủi ro thực tế sẽ phụ thuộc vào việc Washington nhắm mục tiêu vào toàn bộ các ngành hay các ngân hàng, công ty và giao dịch cụ thể.


Việc đóng cửa eo biển Hormuz liệu có gây tổn hại cho Iran không?

Đúng vậy. Iran cũng phụ thuộc vào thương mại vùng Vịnh và doanh thu năng lượng, vì vậy sự gián đoạn kéo dài sẽ gây thiệt hại cho nền kinh tế của chính nước này. Lợi thế của Tehran đến từ thực tế là ngay cả sự gián đoạn một phần cũng có thể dẫn đến chi phí vận chuyển và năng lượng cao hơn nhiều trên khắp vùng Vịnh.


Bản án sẽ được viết bên ngoài Iran

Washington không cần phải buộc Iran ngừng giao dịch. Họ cần khiến các công ty, ngân hàng và chính phủ xung quanh Iran nhận ra rằng việc làm ăn với Tehran không còn đáng giá nữa. Đối với các nhà đầu tư quốc tế, việc nắm bắt cách đọc tin địa chính trị để bảo vệ danh mục sẽ giúp chủ động ứng phó nếu "Ngày D kinh tế" biến chuyển từ một thông điệp thương hiệu thành một bước ngoặt tái định hình toàn bộ dòng chảy năng lượng.

Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm: Tài liệu này chỉ nhằm mục đích cung cấp thông tin chung và không nhằm mục đích (cũng như không nên được coi là) tư vấn tài chính, đầu tư hoặc bất kỳ hình thức tư vấn nào khác để làm cơ sở đáng tin cậy cho việc ra quyết định. Không có bất kỳ quan điểm nào được đưa ra trong tài liệu này cấu thành một khuyến nghị từ EBC hoặc tác giả rằng một khoản đầu tư, chứng khoán, giao dịch hoặc chiến lược đầu tư cụ thể nào đó là phù hợp cho bất kỳ cá nhân cụ thể nào.